Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026
THÔNG BÁO: V/v ngừng đăng tải nội dung trên website Hội Thánh
Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026
LAI THẾ HỌC: Lược đồ các giai đoạn của sự tái lâm
Hình ảnh được trích từ Chương trình Thánh Kinh Căn Bản môn Lai Thế Học.
Quý Tín hữu cần hình ảnh rõ nét hơn xin liên hệ Ban Cơ Đốc Giáo Dục.
Hình ảnh chỉ dành cho mục đích giáo dục.
BAN CƠ ĐỐC GIÁO DỤC HTTL TÂN NGHĨA
Thứ Năm, 1 tháng 5, 2025
TÀI LIỆU THÁNH KINH HÈ 2025: Đền Thờ Dâng Lên Chúa
Thứ Năm, 27 tháng 2, 2025
PHẨM HẠNH CỦA CHẤP SỰ THEO TIÊU CHUẨN KINH THÁNH
PHẨM HẠNH CỦA CHẤP SỰ THEO TIÊU CHUẨN KINH THÁNH
(I Ti-mô-thê 3:8-13)
Chấp sự là một trong những Thánh chức của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam, tình nguyện phục vụ Chúa và Hội Thánh. Chấp sự tuy được Hội Thánh bầu chọn lên theo tổ chức Hội Thánh nhưng được xem là một chức vụ cao trọng được nhận lãnh từ nơi Đức Chúa Trời giao phó. Mục đích lập (chọn) Chấp sự trong Hội Thánh ngày nay không chỉ để phục vụ bàn tiệc như Hội Thánh đầu tiên (Công Vụ 6:2-3), nhưng còn quản trị và điều hành công việc Nhà Chúa.
Theo Công Vụ 6:3-6, tiêu chuẩn chọn Chấp sự gồm bốn điều: Người có danh tốt; Đầy dẫy Đức Thánh Linh; Có trí khôn và đầy đức tin. Ngày nay, vì sự phát triển của Hội Thánh mỗi ngày một gia tăng, tùy theo nhu cầu của mỗi Hội Thánh địa phương, vai trò của Chấp sự phải đảm đương nhiều công việc cụ thể khác nhau. Vai trò của Chấp sự rất quan trọng trong việc gây dựng và phát triển Hội Thánh, cho nên những tiêu chuẩn trên không thuyên giảm đi mà càng đặt nặng hơn. Bên cạnh đó, một Chấp sự còn phải đạt những yêu cầu về phẩm hạnh căn cứ theo tiêu chuẩn Kinh Thánh trong Thư tín I Ti-mô-thê 3:8-13.
- Trong đời sống hằng ngày
- Nghiêm trang
Phẩm hạnh đầu tiên cần có nơi một Chấp sự là “nghiêm trang”. Từ ngữ “nghiêm trang” có nghĩa là nghiêm túc, đứng đắn, đàng hoàng, trưởng thành.
Theo Bản dịch 2011, chữ “nghiêm trang” có nghĩa là “người đáng kính”. Vậy, Chấp sự phải là người đáng tôn kính hay được người khác tôn trọng. Muốn được như vậy, người làm Chấp sự phải có có tính cách Cơ Đốc gương mẫu, xem trọng trách nhiệm của mình. Một Chấp sự không thể là một thiếu niên còn non trẻ, chưa chín chắn trong suy nghĩ, lời nói và hành động.
- Không nói hai lời
“Không được nói hai lời”: Có nghĩa là “Nói đi cũng được, nói ngược cũng xong.” Tục ngữ Việt Nam: “Cái lưỡi không xương, nhiều đường lắt léo”. Kinh Thánh cũng nói về tội lỗi của lưỡi trong Thư tín Gia-cơ 3:2-10. Là Cơ Đốc nhân, đặc biệt là người làm Chấp sự phải chế ngự và làm chủ được cái lưỡi của mình. Theo bản Kinh Thánh phổ thông dịch là “đừng ăn nói bừa bãi”.
Chấp sự phải là người thành thật, lời nói phải nhất quán, không được nói một vấn đề với người nầy thì khác, với người khác thì nói khác. Một Chấp sự phải có lời nói uy quyền và được kính trọng. Hơn thế nữa, người làm Chấp sự phải luôn cân nhắc trong lời nói. Khi nói phải xem lời mình nói có làm tổn hại anh em mình hay có gây cớ vấp phạm cho người khác không.
- Không ghiền rượu (không say sưa)
Kinh Thánh cấm không được say sưa vì uống rượu quá độ. Lời Chúa chép: “Đừng say rượu, vì rượu xui cho luông tuồng; nhưng phải đầy dẫy Đức Thánh Linh” (Ê-phê-sô 5:18). Tiêu chuẩn chọn Chấp sự theo Công Vụ 6:3 phải đầy dẫy Đức Thánh Linh. Vậy nếu một người say rượu, thì người đó không thể đầy dẫy Đức Thánh Linh và ngược lại.
Có người nói: “Kinh Thánh không cấm uống rượu”. Xin hãy đọc kỹ Lời Chúa trong I Tim 3:3; Tít 1:7b; I Tim 3:8c.
Người làm Chấp sự phải “không được ghiền rượu” hay không được nghiện rượu tức là không bị nô lệ bởi rượu. Nếu uống chút rượu nho để giúp cho tì vị dễ tiêu hóa thì không mắc tội, vì Kinh Thánh cho phép trong I Ti-mô-thê 5:23.
Cơ Đốc nhân và nhất là những người lãnh đạo thuộc linh trong Hội Thánh không được uống rượu vì một lý đó rất nghiêm trọng, đó là gây cớ vấp phạm cho người khác (Rô-ma 14:21).
Ngoài ra, say rượu còm làm mất tư cách và làm tổn hại cho sức khoẻ. Vì thế, là con cái Chúa tốt nhất hãy nói không với rượu bia, nhất là người làm Chấp sự trong Hội Thánh.
- Không tham lợi phi nghĩa
“Không tham lợi phi nghĩa” có thể hiểu là không tham tiền, không thủ lợi bằng cách lường gạt người khác. Chúng ta còn nhớ Giu-đa Ích-ca-ri-ốt đã âm mưu bán thầy mình với giá 30 nén bạc vì tham tiền. Còn Đê-ma vì ham hố đời nầy mà rời bỏ chức vụ.
Có những người vì tham tiền bạc, của cải trần gian mà bội đạo. Lời Chúa trong I Ti-mô-thê 6:10 chép: “Bởi chưng sự tham tiền bạc là cội rễ mọi điều ác, có kẻ vì đeo đuổi nó mà bội đạo, chuốc lấy nhiều điều đau đớn.”
Vậy, người hầu việc Chúa nói chung và một Chấp sự nói riêng phải liêm chính, ngay thẳng, làm mọi sự đều phải làm vinh hiển danh Chúa. Tuyệt đối không tham lam của cải bất chính.
- Trong đời sống đức tin
- Lấy lương tâm thanh sạch giữ lẽ mầu nhiệm của đức tin
Động từ “giữ” theo nguyên văn có nghĩa là nắm giữ thật chặt điều mình đang có. Điều một Chấp sự đang có là gì? Theo Công Vụ 6:5 cho biết Ê-tiên là một người đầy đức tin và Đức Thánh Linh. Đây chính là một trong những tiêu chuẩn quan trọng cần có nơi một Chấp sự.
Vì thế, một Chấp sự không phải chỉ đầy đức tin, mà còn phải vững vàng trong đức tin và có đức tin thuần tuý. Ngày nay, tà giáo đang nổi lên và tràn lan nhiều nơi, tấn công vào trong Hội Thánh. Tại nhiều Hội Thánh, tà giáo không chỉ lôi kéo những tín hữu non trẻ, mà còn dẫn dụ ngay cả những Chấp sự nữa. Thậm chí đã có những Chấp sự bị dứt phép thông công vì theo tà giáo.
Vậy, thế nào là “lấy lương tâm trong sạch và giữ lẽ mầu nhiệm của đức tin”? Theo Kinh Thánh Hê-bơ-rơ 10:22 chép: “nên chúng ta hãy lấy lòng thật thà với đức tin đầy dẫy trọn vẹn, lòng được tưới sạch khỏi lương tâm xấu, thân thể rửa bằng nước trong, mà đến gần Chúa.”
- Chịu được thử thách
Một người muốn bước vào chức vụ Chấp sự phải trải qua sự thử thách về đức tin, đạo đức. Nghĩa là người đó phải chứng minh được mình có giá trị.
Vì vậy, trước khi được bầu chọn vào chức vụ Chấp sự, người đó phải được giao những trách nhiệm nhỏ để thử nghiệm, nếu như trung tín làm tốt thì sẽ được giao những trách nhiệm lớn hơn. Như Lời Chúa trong Lu-ca 16:10 có chép: “Ai trung tín trong việc rất nhỏ, cũng trung tín trong việc lớn; ai bất nghĩa trong việc rất nhỏ, cũng bất nghĩa trong việc lớn.”
- Không chỗ trách được
Cụm từ “không chỗ trách được” theo bản dịch hiện đại có nghĩa là “không có gì đáng trách”, còn theo bản dịch khác là “không bị ai khiếu nại” hay “chẳng ai chống đối”.
Trong đời sống riêng tư và trong Hội Thánh, một Chấp sự phải không chỗ trách được hay không có khuyết điểm. Điều này không có nghĩa yêu cầu một Chấp sự phải là người hoàn hảo, nhưng phải là một người có một đời sống thật sự được biến đổi và sống theo Lời Chúa.
- Trong đời sống gia đình
- Vợ của chấp sự
Một Chấp sự phải cầu nguyện và hướng dẫn vợ có nếp sống xứng đáng với chức vụ của mình. Đó là phải nghiêm trang, nghĩa là đứng đắn, trưởng thành, nghiêm túc trong sự thờ phượng, lẫn trong công việc và sự giao tiếp hằng ngày.
Bên cạnh đó, vợ Chấp sự phải không được nói xấu người khác. Nghĩa là không nói hành, ngồi lê đôi mách mà thày lay chuyện người khác và không vu oan cho anh em mình. Ngoài ra, còn phải biết tiết độ trong nếp sống hằng ngày và trung tín trong mọi công việc được giao.
- Chung thuỷ với người phối ngẫu
“Chồng của một vợ” theo nguyên văn có nghĩa là trung thành với người phối ngẫu khi còn sống. Chứ không phải nói là khi vợ hoặc chồng chết thì không được tục huyền hay tái giá. Vậy, Chấp sự cũng như Mục sư không thể có hai vợ, ngoại trừ sau khi người phối ngẫu đã qua đời, hoặc đã ly dị vì lý do ngoại tình; thì người giữ chức vụ hầu việc Chúa có thể kết hôn lần nữa.
Các chấp sự cả nam và nữ phải có đời sống hôn nhân trong sạch, thánh khiết, không bị chê trách. Vì nhận biết chức vụ cao quý, nên một Chấp sự phải cậy ơn Chúa đắc thắng những cám dỗ về tình dục.
- Khéo cai trị con cái và nhà riêng mình
Các Chấp sự muốn cai trị được nhà riêng mình, hay nói cách khác muốn con cái mình vâng phục thì người làm cha mẹ phải mẫu mực trong nếp sống hằng ngày. Nghĩa là người cha mẹ làm chấp sự phải gương mẫu về đức tin, sự tin kính và tinh thần hầu việc Chúa cho con cái mình noi theo.
Có một đầy tớ Chúa đã nói: “Mái ấm gia đình là cánh đồng truyền giáo đầu tiên của Cơ Đốc nhân”. Thật vậy, người cha mẹ làm chức Chấp sự trước khi muốn ra đi rao giảng Tin Lành và phục vụ Chúa, hãy xem xét con cái mình đã tin Chúa chưa, quan tâm đến đời sống đức tin của con cái mình có đọc Lời Chúa và cầu nguyện mỗi ngày không? Nếu người Chấp sự không cai trị được con cái và nhà riêng mình thì không thể nhận lãnh chức Chấp sự được, và cũng sẽ không thể hầu việc Chúa thành công.
Trên đây là những phẩm hạnh một Chấp sự cần phải có theo tiêu chuẩn Kinh Thánh. Hội Thánh muốn phát triển và làm vinh hiển Danh Chúa, thì mỗi con cái Chúa trong từng Hội Thánh hãy cầu nguyện và chọn những Chấp sự có những phẩm hạnh nầy để bước vào chức vụ thánh Chúa giao.
Tuy nhiên, theo con mắt của loài người, chúng ta khó mà tìm thấy một người trọn vẹn đúng với tiêu chuẩn của Kinh Thánh. Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy một số người tương đối về các tiêu chuẩn theo như Kinh Thánh đã đề ra. Muốn nhận lãnh những chức vụ trong Hội Thánh, trước hết phải có được sự kêu gọi, thúc giục của Đức Chúa Trời và được Ngài chọn lựa. Vì thế, chúng ta tin rằng Đức Chúa Trời là Đấng nhìn thấy bên trong tấm lòng và ân tứ của từng người. Khi Chúa chọn lựa ai thì Ngài sẽ có cách tôi luyện họ để trở nên xứng đáng với chức vụ. Nếu Chúa lựa chọn, thì Ngài sẽ thêm sức và ban thêm ơn để có thể chu toàn Thánh chức Chúa giao.
Lê-vi (Nguồn: HTTLVN.ORG)
Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2025
Năm Mới Tinh Thần Mới
Xuất Ê-díp-tô Ký 3:1-6, 4:18
“Hãy siêng năng mà chớ làm biếng; phải có lòng sốt sắng; phải hầu việc Chúa” (Rô-ma 12:11).
Câu hỏi suy ngẫm: Ông Môi-se đang làm gì tại nhà ông gia mình trong xứ Ma-đi-an? Cuộc đời ông thay đổi ra sao sau khi được Chúa kêu gọi? Trong năm mới âm lịch, bạn sống và phục vụ với tinh thần mới như thế nào?
Sau biến cố giết người Ai Cập bị lộ, ông Môi-se chạy trốn đến xứ Ma-đi-an, lấy vợ và chăn bầy chiên cho ông gia mình. Bốn mươi năm dài tại sao ông Môi-se không có tài sản riêng mà vẫn sống như một người chăn thuê không hơn không kém? Một người như ông Môi-se không phải là thiếu năng lực. Có lẽ ông quá chán nản vì dân Y-sơ-ra-ên không hiểu nỗi lòng ông, đã làm ơn lại mắc oán, nên ông bằng lòng sống âm thầm với công việc chăn thuê qua ngày mà không màng tạo dựng cơ nghiệp cho mình. Đã tám mươi tuổi, ông Môi-se gần như chấp nhận số phận, không nghĩ đến dân mình, không quan tâm làm giàu, không muốn bước ra khỏi chốn bình yên. Vì thế khi Chúa kêu gọi ông, ông đã nhiều lần tìm cách thoái thác.
Ông Môi-se không biết rằng Đức Chúa Trời dùng hoàn cảnh để huấn luyện ông. Đến thời điểm của Chúa, Ngài kêu gọi ông trở về giải phóng dân tộc ra khỏi ách nô lệ. Cuối cùng, ông Môi-se đã vâng phục Chúa, quay về nhà xin phép ông gia trở về Ai Cập bắt đầu sứ mạng dẫn dắt dân Chúa vào miền Đất Hứa Chúa ban. Từ một người an phận với cuộc sống ngày qua ngày, ông Môi-se đã phục vụ Chúa với một tinh thần hoàn toàn mới mẻ. Từ một người chăn chiên trở thành một lãnh tụ dân Chúa. Từ một hoàng tử Ai Cập, nay trở về với vai trò của một người đối đầu với Pha-ra-ôn với yêu cầu tha cho dân Chúa ra đi.
Hôm nay mùng ba Tết, chúng ta đang sống trong năm mới âm lịch, xin Chúa cho chúng ta sốt sắng bước đi với Chúa bằng một tinh thần hoàn toàn mới. Đừng ai bằng lòng với tình trạng làm tín đồ đi nhóm lại hằng tuần là đủ rồi. Hoặc chúng ta đang an phận với việc học, việc làm của mình mà không quan tâm thực hiện sứ mạng Chúa giao đem Tin Lành cho muôn dân. Xin Chúa cho năm mới âm lịch, chúng ta được sự thúc giục của Đức Thánh Linh, mạnh mẽ đứng lên, sốt sắng bước tới để cùng nhau thực thi đại mạng lệnh Chúa truyền trước khi Ngài thăng thiên: “Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhân Danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép Báp-têm cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế” (Ma-thi-ơ 28:19-20). Năm mới, tinh thần mới! Dù có gặp khó khăn, trở ngại, dù có bị sự ngăn trở nào từ Sa-tan, dù có va vấp nào trong cuộc sống, xin Chúa cho chúng ta cứ đứng vững để nhận lãnh sứ mạng Chúa giao, góp phần gây dựng và phát triển Nước Chúa trên đất.
Bạn hứa nguyện gì với Chúa trong năm mới?
Lạy Chúa, xin tha thứ cho con vì nhiều khi con không vâng theo lời kêu gọi của Ngài, chưa tích cực góp phần vào công việc Chúa. Xin Chúa Thánh Linh nung nấu lòng con để con sốt sắng truyền rao Tin Lành trong năm mới. Nhân Danh Đức Chúa Giê-xu Christ, Amen!
HTTLVN.ORG
Thứ Hai, 27 tháng 1, 2025
Thơ: NGÀY GIỜ QUA
Thứ Tư, 1 tháng 1, 2025
Năm Mới Sắp Đến
Mới ngày nào thiên hạ bàn tán xôn xao về năm 2000, về “ngày tận thế” mà đã hơn 22 năm trôi qua, giờ đây một năm mới nữa lại sắp đến. Thời gian trôi nhanh quá. Nhân dịp cuối năm chúng ta hãy cùng nhau suy ngẫm đôi điều về thời gian.
Ai cũng biết thời gian là một thứ hết sức lạ lùng. Nó chỉ có thể đi theo một chiều duy nhất là đi tới. Không một ai có thể ngăn chặn bước đi của nó, cản trở hay đẩy nhanh thời gian được. Chúng ta đang sở hữu thời gian nhưng không ai có thể mua, bán, chuyển nhượng thời gian, cũng chẳng ai có thể để dành chúng cả. Thời gian cứ qua đi, qua đi, mặc cho những ai muốn hướng về quá khứ, họ có thể quay trở lại chốn xưa, nhưng họ không thể kéo những sợi tóc bạc trở lại đen, không thể kéo tuổi già quay về thời con trẻ được. Lại kỳ lạ nữa, cũng cùng một khoảng thời gian đó, nhưng những cuộc vui, thời gian bên cạnh người yêu, những cuộc nói chuyện thú vị thì thời gian trôi qua thật nhanh, ngược lại trong một số việc khác thì thời gian như trôi qua dường như thật chậm chạp. Con trẻ chờ đợi đến sinh nhật của mình sao mà lâu quá; còn người lớn thì luôn nói nhanh ghê, mới đó mà nay đã thêm một năm mới nữa rồi!
Kinh Thánh cho biết trước mắt Chúa ngàn năm như một ngày. Không có nghĩa là Chúa coi thời gian chẳng có giá trị gì, vì cũng cùng một câu Kinh Thánh đó Chúa nói một ngày như một ngàn năm (II Phi-e-rơ 3:8-9). Chúng ta cùng nhau đọc hai câu Kinh Thánh này: “Hỡi kẻ rất yêu dấu, chớ nên quên rằng ở trước mặt Chúa một ngày như ngàn năm, ngàn năm như một ngày. Chúa không chậm trễ về lời hứa của Ngài như mấy người kia tưởng đâu, nhưng Ngài lấy lòng nhịn nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn năn.” Lời Chúa soi sáng cho chúng ta biết sở dĩ Chúa nhịn nhục chưa tái lâm là vì Chúa muốn ban thêm thời gian cho chúng ta làm chứng về Chúa để không một ai chết mất nhưng mọi người đều ăn năn. Đó là ý muốn của Chúa, và là mục đích của Chúa khi ban thời gian cho mọi người. Chúng ta đang quản lý và sử dụng thời gian của Chúa. Chúng ta phải khai trình về việc sử dụng thời gian của chúng ta với Ngài trong ngày cuối cùng. Có khi nào chúng ta quan tâm đến điều này chăng?
Có người nói: “Sự khác nhau giữa người này với người khác, một phần tùy thuộc vào tài khéo léo sử dụng thời gian của mỗi người”. Thế nhưng có những chuyện khó tin mà có thật cứ xảy ra hằng ngày. Rất nhiều người than thở rằng mình không có thời gian! Mình bận quá đến nỗi không đủ thời gian để làm việc đó! Nhưng thật ra cái lăng xăng, lu bu của những người đó cũng cần phải xét lại. Mời họ tham gia một công việc nào đó cho Chúa thì than thở như vậy, nhưng nếu giới thiệu cho họ một công việc làm thêm giờ mà mức thù lao kha khá thì chắc chắn họ sẽ sắp xếp được thời gian ngay! Thật ra ai cũng được ban cho một thời gian bằng nhau trong ngày cả, có ai có được trong tay một ngày 25, 30 giờ đâu.
Thư Ê-phê-sô 5:15-17 dạy: “Vậy hãy giữ cho khéo về sự ăn ở của anh em, chớ xử mình như người dại dột, nhưng như người khôn ngoan. Hãy lợi dụng thời gian, vì những ngày là xấu. Vậy chớ nên như kẻ dại dột, nhưng phải rõ ý muốn Chúa là thể nào.” Thật đáng buồn khi nhiều người tự xưng là Cơ Đốc nhân mà lại “lênh đênh” trong biển đời như những người mộng du, chưa bao giờ lợi dụng các cơ hội, thời gian để sống cho Đấng Christ và hầu việc Ngài. Phung phí thời gian là dại dột. Người khôn ngoan là người luôn tìm biết ý Chúa và chủ động trong việc sử dụng thời gian Chúa ban một cách hữu ích. Muốn được vậy, trước hết chúng ta phải xác lập một thứ tự ưu tiên. Căn cứ trên nguyên tắc ưu tiên đó, mỗi người sử dụng thời gian của mình cách phù hợp. Một người không xác định thứ tự ưu tiên trên đời sống mình sẽ vô cùng lúng túng khi gặp phải trường hợp hai ba việc cần phải giải quyết một lúc, biết chọn việc nào, bỏ việc nào, việc nào làm trước, việc nào làm sau. Thật ra chúng ta khá dễ dàng khi chọn lựa một việc đúng và một việc sai; một việc quan trọng và một việc không quan trọng…, nhưng chỗ khó khăn là khi chúng ta phải chọn một trong hai việc đều quan trọng, đều tốt như nhau. Để sử dụng tốt thời gian, chúng ta phải chọn, và trong khi chúng ta chọn đúng, chúng ta càng trưởng thành trong Đấng Christ.
Để chọn lựa đúng, chúng ta phải dựa trên tiêu chuẩn ưu tiên mà chúng ta đã xác lập. Đối với Cơ Đốc nhân, luôn luôn có một thứ tự ưu tiên căn bản là “Chúa, người khác, tôi”. Tác giả Michael Griffiths khai triển cho chúng ta thêm hai nguyên tắc ưu tiên là: Con người quan trọng hơn công việc; sự cảm thông quan trọng hơn hình thức.
Cơ Đốc nhân không sống cho mình mà phải sống cho Đấng đã chết và sống lại cho mình. Cơ Đốc nhân luôn đặt lợi ích người khác lên trên lợi ích của mình. Cơ Đốc nhân phải có đồng một tâm tình như Chúa đã có, thiết nghĩ chúng ta nên học thuộc lòng thư Phi-líp 2:5-11 để luôn ghi khắc tâm tình tuyệt vời của Chúa chúng ta. Có lẽ chúng ta thường mắc phải sai lầm là chỉ sẵn sàng chọn điều gì không làm ảnh hưởng đến mình, không phương hại đến mình… Cái tôi chúng ta quá lớn đến nỗi khó đặt Chúa và người khác lên trên. Chúng ta thường có thói quen đòi hỏi người khác hơn là hy sinh. Thích nhận lãnh hơn ban cho. Bước vào một buổi nhóm, chúng ta thường đòi hỏi buổi nhóm đó phải cung cấp cho mình một điều gì hơn là tự hỏi tôi phải làm gì để góp phần cho buổi nhóm. Chúng ta thường nghĩ tới mình trước rồi mới nghĩ đến người khác sau. Với thói quen đó, chúng ta đã đảo lộn thứ tự ưu tiên thành “tôi, Chúa, người khác!” Và cũng vì vậy mà chúng ta chọn lựa không đúng ý muốn Chúa, chọn lựa ngược với nguyên tắc của niềm tin, hoặc chúng ta ôm đồm việc nào cũng làm đến nỗi không có việc nào có kết quả cả, từ đó việc sử dụng thời gian của chúng ta hoàn toàn thiếu khôn ngoan và ích kỷ.
Chúng ta cũng thường nghe những lời từ chối khi cần giúp đỡ một ai đó rằng tôi bận việc quá, tôi phải làm việc này, việc nọ chưa thể giúp ngay được. Hoặc khá hơn một chút là lời hứa hẹn khi xong công việc tôi sẽ giúp… Công việc đối với chúng ta quá quan trọng đến nỗi chúng ta sẵn sàng hy sinh con người. Chúng ta không nhìn thấy con người là tạo vật do Chúa dựng nên quý biết bao, còn công việc chẳng qua cũng chỉ là phương tiện cho cuộc sống. Chúa đến thế gian cũng chỉ vì con người. Chúa giảng đạo ba năm cũng chỉ vì con người. Chúa chết trên thập tự giá cũng chỉ vì con người. Hãy nhớ con người luôn luôn quan trọng hơn công việc để biết chọn lựa việc nào là quan trọng mà không phung phí thời gian cho những việc thứ yếu.
Chúng ta cũng thường thấy trong những buổi sinh hoạt, thông công, truyền giảng, lễ hội… mọi người cũng đã dành quá nhiều thời gian cho phần nghi thức, tập dượt, trang trí, chương trình, nhưng lại dành quá ít thời gian cho việc giúp đỡ và thông công với những người tham dự. Vì dành quá nhiều thời gian và công sức cho việc chuẩn bị như vậy, nên khi xong chương trình, ai nấy thở phào nhẹ nhõm coi như đã hoàn tất trách nhiệm, họ luôn quên rằng hình thức, chương trình phải được phục vụ cho con người. Mà con người thì không phải chỉ thỏa lòng qua hình thức, trang trí, chương trình, nhưng điều lớn hơn hết, khát khao hơn hết là mối tương giao. Chương trình, hình thức sẽ qua đi, nhưng mối tương giao luôn luôn còn đọng lại trong lòng người. Chú trọng chương trình mà coi nhẹ đối tượng mình phục vụ thì quả là đã tập trung thời gian một cách thiếu khôn ngoan.
Một điều cần nói thêm về vấn đề sử dụng thời gian là việc đúng giờ. Xin đừng ai nói rằng nếu không có cái đồng hồ trên thế giới này thì làm gì có chuyện trễ giờ. Cơ Đốc nhân không thể trách và đổ thừa cho cái đồng hồ như vậy. Đức Chúa Trời và Chúa Giê-xu luôn luôn làm việc đúng giờ, ai không tin xin hãy đọc các câu Kinh Thánh sau: Ga-la-ti 4:4; Tít 1:2-3; Lu-ca 22:14; Giăng 7:6… Không đúng giờ là thiếu quan tâm đến người khác, là thiếu khôn ngoan trong việc sắp xếp thời gian. Là người quản lý thời gian của Chúa, chúng ta phải làm việc đúng giờ, đến đúng hẹn, nhất là các buổi nhóm, chính mình phải làm gương.
Mỗi người chỉ có một cuộc đời, số ngày trên đất do Chúa định, chúng ta không biết sẽ ứng hầu trước mặt Chúa lúc nào. Hãy xin Chúa cho chúng ta có sự khôn ngoan trong việc sử dụng thời gian, món quà vô giá Chúa ban cách hữu ích, xin đừng ai luôn nói mình không có thời gian, mình thiếu thời gian… nhưng kỳ thật là đang sử dụng thời gian vào những công việc thứ yếu. Phải xem thời gian là một báu vật phải tận dụng triệt để cho Đức Chúa Trời và cho Nước Ngài. Một thanh niên Cơ Đốc, bác sĩ phục vụ tại một bệnh viện ở vùng sâu, với chứng ung thư treo trên đầu hăm dọa một cái chết non, nhưng anh đã nói: “Tôi tin rằng điều quan trọng không phải là chúng ta đã sống bao lâu, nhưng là chúng ta đã làm gì trong những ngày mình đã được định phải sống”.
Một ngày trôi qua, chúng ta có cảm ơn Chúa đã ban cho con 24 giờ vàng ngọc để con sống và làm việc theo ý Chúa trên đất này không? Có khi nào chúng ta tự kiểm lại xem mình đã sử dụng thời gian trong ngày như thế nào không? Có khi nào chúng ta ăn năn vì đã phí thời gian cho những công việc không ưu tiên, nhưng lại không dành thời gian cho những công việc quan trọng theo ý Chúa?
Nếu muốn dâng đời sống mình cho Chúa sử dụng, trước hết phải biết khôn ngoan trong việc sử dụng thời gian Chúa ban, có như thế cuộc đời dâng hiến của chúng ta mới hữu ích và khi đối diện với Chúa chúng ta không hổ thẹn vì mình đã quản lý và sử dụng thời gian Chúa ban trong những ngày trên đất không vô ích. Năm mới đang đến, xin mỗi người hãy nghĩ suy.
Ánh Dương (HTTLVN.ORG)
Thứ Tư, 25 tháng 12, 2024
Được Ơn Trong Mùa Giáng Sinh
Chúng ta đang ở trong những ngày cuối của Mùa vọng (Adventus – sự đến). Mùa vọng hàm ý sự trông mong, hy vọng của con dân Chúa trong mùa Giáng sinh. Bạn và tôi trông mong hy vọng gì trong mùa Giáng sinh? Có lẽ mỗi chúng ta đều khao khát trông mong được ơn dư dật của Chúa trong mùa ơn phước này. Mùa giáng sinh là mùa Thiên Chúa ban hồng ân cho nhân loại qua Chúa Cứu Thế Giê-xu. Là con dân Chúa, chúng ta khao khát được ơn của Chúa để phục vụ Ngài, rao truyền ơn cứu rỗi cho đồng bào.
Trong câu chuyện giáng sinh, sách Tin Lành Lu-ca ghi lại một cách đặc biệt về một người được nhắc đến hai lần là “người được ơn” (Lu-ca 1:28,30). Đó là bà Ma-ri. Cần lưu ý là Ma-ri được Kinh Thánh chép là người được ơn chứ không phải người ban ơn và thiên sứ hiện đến chào bà chứ không thờ lạy bà.
Kinh Thánh thường nói đến hai chữ “được ơn” trước mặt Chúa, được ơn trước mặt chủ. Được ơn trước mặt Chúa có nghĩa gì? Được ơn trước mặt Chúa là được Chúa đẹp lòng, được Chúa yêu mến. Một người được ơn trước mặt Chúa là người như thế nào?
Được Chúa Ở Cùng
Lu-ca ghi lại rằng Chúa sai thiên sứ Gáp-ri-ên đến cùng Ma-ri và phán những lời khiến cho cô vô cùng bối rối và khó hiểu: “Thiên sứ vào chỗ người nữ ở, nói rằng: Hỡi người được ơn, mừng cho ngươi; Chúa ở cùng ngươi” (c.28). Vì thế, thiên sứ đã giải thích tiếp để cô hiểu rõ sứ mệnh đặc biệt Chúa giao và điều kỳ diệu sẽ xảy đến cho cô. “Thiên sứ truyền rằng: Đức Thánh Linh sẽ đến trên ngươi, và quyền phép Đấng Rất Cao sẽ che phủ ngươi dưới bóng mình” (c.35).
- Đức Thánh Linh đầy dẫy và sự che phủ thuộc linh
Một người được Chúa ở cùng là người được ơn đặc biệt, được “Đức Thánh Linh sẽ đến trên” và “quyền phép của Đấng Rất Cao che phủ” người ấy. Động từ “đến trên” (eperchomai) diễn tả sự đến bất ngờ và ảnh hưởng trên người ấy. Đó là tình trạng được đầy dẫy Đức Thánh Linh. Trong thời Cựu ước Đức Thánh Linh chỉ ở với những người đặc biệt thôi, nhưng trong thời Tân ước, Đức Thánh Linh được ban xuống để ở với mỗi con dân Chúa và ở cùng chúng ta luôn luôn. Người được Chúa ở cùng cũng là người kinh nghiệm sự che phủ thuộc linh, tức được Chúa bảo vệ, che chở trong bóng cánh toàn năng của Ngài. Tác giả Thi Thiên 121 viết “Đức Giê-hô-va là Đấng gìn giữ ngươi; Đức Giê-hô-va là bóng che ở bên hữu ngươi. Mặt trời sẽ không giọi ngươi lúc ban ngày, Mặt trăng cũng không hại ngươi trong ban đêm.” (c.5-6)
- Làm thế nào để Chúa ở cùng chúng ta?
Thiên sứ hiện đến với Ma-ri khi bà đang ở đâu? “Chỗ người nữ ở”. Kinh Thánh không nói rõ chỗ nào nhưng chúng ta có thể đoán rằng có lẽ đó là trong phòng riêng lúc bà đang cầu nguyện một cách riêng tư với Chúa, vì Ma-ri là thiếu nữ hiền lành tin kính, có mối tương giao gần gũi với Chúa.
Một người muốn được Chúa ở cùng phải có mối tương giao mật thiết với Chúa. Kinh Thánh chép “Đức Giê-hô-va ở gần mọi người cầu khẩn Ngài. Tức ở gần mọi người có lòng thành thực cầu khẩn Ngài” (Thi Thiên 145:18).
Mùa vọng là trông chờ, hy vọng, khao khát tìm kiếm Chúa. Muốn được ơn, được Chúa ở cùng thì chúng ta phải dành thì giờ, tìm kiếm Chúa, nghe Chúa phán dạy.
Được Chúa Sử Dụng
Một người được ơn trước mặt Chúa là người được Chúa dùng, sử dụng cho công việc Chúa. Ma-ri được đặc ân Chúa sử dụng như một phương tiện để đưa Đấng Cứu Thế vào đời. “Nầy, ngươi sẽ chịu thai và sanh một con trai mà đặt tên là Jêsus. Con trai ấy sẽ nên tôn trọng, được xưng là Con của Đấng Rất Cao; và Chúa, là Đức Chúa Trời, sẽ ban cho Ngài ngôi Đa-vít là tổ phụ Ngài” ( Lu-ca 1:31).
Thiết nghĩ Ma-ri không ngờ mình lại được Chúa ban đặc ân và sử dụng một cách đặc biệt, ngoài sức tưởng tượng như vậy. Trong hàng vạn phụ nữ Do Thái, Ma-ri chỉ là một thiếu nữ đơn sơ, vô danh tiểu tốt nhưng lại được Chúa chọn và sử dụng để làm phương tiện cho Thiên Chúa đến với con người, “Ngôi Lời trở nên xác thịt”. Đây là sự mầu nhiệm vượt quá trí óc hữu hạn của con người. Ma-ri thực sự cảm biết điều đó khi bà ca ngợi Chúa “Vì Ngài đã đoái đến sự hèn hạ của tôi tớ Ngài. Nầy, từ rày về sau, muôn đời sẽ khen tôi là kẻ có phước. Bởi Đấng Toàn năng đã làm các việc lớn cho tôi. Danh Ngài là thánh.” (Lu-ca 1:48,49)
Cảm tạ Chúa vì Ngài thường dùng những người tầm thường, hèn mọn để làm những việc phi thường cho Ngài như Ma-ri. Mỗi chúng ta cũng là những người tầm thường nhưng được Chúa cứu và sử dụng để làm ích lợi cho Ngài. Chúa dùng chúng ta để đem Chúa Giê-xu và Phúc âm đến với mọi người. Thật vậy “vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Đức Chúa Jêsus Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo” (Ê-phê-sô 2:10). Xin Chúa giúp đỡ mỗi chúng ta sống một đời sống tốt đẹp xứng đáng để được Chúa sử dụng làm vinh hiển danh Ngài, như Phao-lô đã khích lệ: “Vậy, ai giữ mình cho khỏi những điều ô uế đó, thì sẽ như cái bình quí trọng, làm của thánh, có ích cho chủ mình và sẵn sàng cho mọi việc lành” (II Ti-mô-thê 2:21).
- Vâng Phục Và Trả Giá
Người được ơn của Chúa và được Chúa dùng cũng thường bị hiểu lầm vu oan, sỉ nhục. Khi Ma-ri được Chúa sử dụng làm phương tiện để Chúa vào đời thì bà phải trả giá khá đắt: bà bị hiểu lầm, vu oan, sỉ nhục, bị coi là người nữ không giữ trinh tiết và bị chính người yêu mình là Giô-sép toan âm thầm ly hôn nếu không được Chúa sai thiên sứ đến trong giấc mơ và phán truyền với ông: “Hỡi Giô-sép, con cháu Đa-vít, ngươi chớ ngại lấy Ma-ri làm vợ, vì con mà người chịu thai đó là bởi Đức Thánh Linh. Người sẽ sanh một trai, ngươi khá đặt tên là Jêsus , vì chính con trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi tội” (Ma-thi-ơ 1:20-21).
Cám ơn Chúa, sau khi hiểu được ý nghĩa của lời Chúa phán với mình, Ma-ri vì cớ Chúa và kính sợ Ngài bà sẵn sàng chịu sỉ nhục vu oan. Với thái độ khiêm nhu, vâng phục, Ma-ri đã thưa với thiên sứ “Tôi đây là tôi tớ Chúa; xin sự ấy xảy ra cho tôi như lời người truyền! Đoạn thiên sứ lìa khỏi Ma-ri” (Lu-ca 1:38).
- Khiêm nhường, vâng phục, sẵn sàng trả giá vì cớ Chúa
Chúng ta học được bài học quý báu về sự phục vụ Chúa qua gương Ma-ri: Khi chúng ta phục vụ Chúa, được Chúa sử dụng và được ơn trước mặt Chúa thì chúng ta cũng phải trả giá như Ma-ri: bị hiểu lầm, vu oan, mang tiếng xấu, bị sỉ nhục, nhưng chúng ta cứ vững lòng bước đi với Chúa, học theo gương Phao-lô không hề nao núng lùi bước “Dầu vinh dầu nhục, dầu mang tiếng xấu, dầu được tiếng tốt.” (2 Cô. 6:8). Thánh Phi-e-rơ cũng khích lệ chúng ta: “Ví bằng anh em vì cớ danh Đấng Christ chịu sỉ nhục, thì anh em có phước; vì sự vinh hiển và Thánh Linh của Đức Chúa Trời đậu trên anh em.” (1Phi 4:14)
“Vậy, hãy hạ mình xuống dưới tay quyền phép của Đức Chúa Trời, hầu cho đến kỳ thuận hiệp Ngài nhắc anh em lê” (I Phi-e-rơ 5:6).
Được Chúa Ban Phước Để Chia Sẻ Phúc Âm Cho Mọi Người
Người được ơn của Chúa, được Chúa sử dụng, bị vu oan, sỉ nhục cũng là người được phước vì Chúa sẽ bênh vực và ban phước dư dật trên người ấy. Vì vậy, trong bài ca tụng của Ma-ri, bà nói “Nầy, từ rày về sau, muôn đời sẽ khen tôi là người có phước.” Ma-ri vui mừng ca ngợi Chúa vì biết mình chịu khổ là vì Chúa. Vì thế, cũng trong thời gian đó, Ma-ri chỗi dậy vội vàng vượt đồi lội suối đi đến làng bên cạnh để báo tin vui cho người bà con là Ê-li-sa-bét đang mang thai Giăng Báp-tít. Ma-ri có niềm vui vô hạn vì có Chúa Cứu Thế trong lòng và muốn chia sẻ niềm vui đó cho nhiều người. Xin Chúa cũng ban niềm vui, phước hạnh tràn ngập trong lòng để chúng ta cũng sốt sắng rao báo tin mừng cho mọi người chung quanh trong mùa giáng sinh này. Người được ơn của Chúa là người được thúc giục rao truyền Tin lành cho những người chưa biết Ngài, nhất là những người bà con, bạn bè thân quen để họ cũng được hưởng ơn cứu rỗi của Chúa.
Ai là người được ơn trong mùa Giáng sinh? Bạn tôi và tôi có được ơn Chúa không? Thực ra mỗi chúng ta là những Cơ Đốc nhân thật đều là người đã được ơn của Chúa vì chúng ta có Chúa giáng sinh trong lòng, có Đức Thánh Linh ở với mình, chúng ta thật là người được ơn của Chúa. Nhưng rất tiếc chúng ta chưa cảm nhận một cách sâu xa, mạnh mẽ về ơn cứu rỗi Chúa ban cho mình, chúng ta đang xao lãng về những chuyện đời này, hoặc chúng ta đang “yêu thế gian và những vật của thế gian” khiến chúng ta xa cách Chúa, thiếu ơn Chúa!
Mùa giáng sinh trở về là thời điểm để khơi dậy ơn Chúa trong đời sống con dân Chúa, là cơ hội để chúng ta nhen lại ơn Chúa, được Chúa thăm viếng để trở thành những người được ơn Chúa: Được Chúa ở cùng, được Chúa sử dụng, được phước dù bị vu oan sỉ nhục và luôn sốt sắng rao truyền Tin lành cho mọi người. A-men!
Hãy khao khát và cầu nguyện như Môi-se “Vậy bây giờ, nếu tôi được ơn trước mặt Chúa, xin cho tôi biết đường của Chúa, để cho tôi biết Chúa và được ơn trước mặt Ngài.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 33:13)
Trịnh Phan (HTTLVN.ORG)
Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2024
Mở Lòng Đón Chúa Giáng Sinh
Lu-ca 2:1-7
“Người sinh con trai đầu lòng, lấy khăn bọc con mình, đặt nằm trong máng cỏ, vì nhà quán không có đủ chỗ ở” (câu 7).
Câu hỏi suy ngẫm: Thành Đa-vít đã đón tiếp Đấng Cứu Thế giáng sinh như thế nào? Tại sao các nhà quán không có một chỗ cho ông bà Giô-sép Ma-ri? Ngày nay Chúa muốn chúng ta đón Chúa Giáng sinh với tấm lòng như thế nào?
Xứ Palestine đang ở dưới quyền cai trị của đế quốc La Mã. Nhằm mục đích kiểm soát việc thâu thuế cũng như quân sự nên Hoàng đế Au-gút-tơ ra sắc lệnh kiểm tra dân số toàn diện. Do ông Giô-sép là dòng dõi nhà Đa-vít nên ông phải đưa cô Ma-ri đang mang thai Hài nhi Giê-xu về thành Bết-lê-hem, tức thành Đa-vít để khai tên hai người (câu 1-5). “Đang khi hai người ở nơi đó thì ngày sinh nở của Ma-ri đã đến” (câu 6 BTTHĐ). Sự kiện này đã ứng nghiệm lời của Tiên tri Mi-chê về nơi chốn Đấng Cứu Thế giáng sinh (Mi-chê 5:1-2).
Ông Giô-sép và cô Ma-ri đã vượt chặng đường rất dài từ Na-xa-rét đến Bết-lê-hem để khai tên vào sổ. Và tại nơi đây, cô Ma-ri “sinh con trai đầu lòng” (câu 7a). Thành Đa-vít đã đón Hài nhi Giê-xu “trong máng cỏ, vì nhà quán không có đủ chỗ ở” (câu 7c). Chúa Cứu Thế Giê-xu đã giáng sinh trong một chuồng súc vật, với chiếc khăn bọc quanh mình, nằm trong máng cỏ đơn sơ, bình dị. Tại sao nhà quán không dành cho ông bà Giô-sép Ma-ri một chỗ trọ? Có lẽ một phần vì Bết-lê-hem là thành nhỏ mà khách tập trung quá đông trong đợt kiểm tra dân số; cũng có thể chủ nhà trọ ưu tiên cho những khách giàu có, không quan tâm đến nỗi khó khăn của người đang bụng mang dạ chửa; hoặc có thể họ không muốn phiền phức nếu cô Ma-ri sinh con ngay trong nhà trọ của họ…
Hình ảnh máng cỏ trong chuồng súc vật giúp chúng ta suy nghĩ gì trong mùa kỷ niệm Chúa Giê-xu Giáng sinh năm nay? Chúng ta có mở lòng mình như máng cỏ ngày xưa để đón Chúa giáng sinh chăng? Coi chừng chúng ta đang khiêng “máng cỏ” ngày xưa đặt trong một nơi nguy nga chứ không phải trong chuồng súc vật! Đó là sự tốn kém quá mức cần thiết cho trang trí, hình thức, lễ nghi, tiệc tùng, những lời chúc qua lại với nhau… mà quên mất chuẩn bị tấm lòng đón Chúa Giáng Sinh.
Máng cỏ ngày xưa nhắc chúng ta rằng, dù chúng ta chỉ là những con người bình dị, đơn sơ nhưng khi mở lòng ra để đón Chúa thì Ngài sẽ vui ngự vào. Chúng ta cần chuẩn bị một tấm lòng được dọn sạch tội lỗi, khỏi những mưu toan, lo lắng đời này, cùng một nếp sống Cơ Đốc thánh khiết từ trong nhà thờ ra ngoài xã hội, để Chúa vui ngự và ban phước đầy dư. Hãy mở lòng ra đón Chúa Giáng Sinh thì những lời chúc và lễ nghi mới thực sự có ý nghĩa và đem lại nhiều khích lệ cho mình, cho nhau.
Bạn đã mở lòng thế nào để đón Chúa trong mùa Giáng sinh năm nay?
Lạy Chúa, tạ ơn Cha đã ban Đấng Cứu Thế cho nhân loại. Ngài đã giáng sinh nơi máng cỏ đơn sơ để dạy con cần sửa soạn tấm lòng đơn sơ, bình dị đón nhận Ngài. Xin cất khỏi lòng con mọi lo lắng, mưu toan, cùng tội lỗi vấn vương, và ban cho con đời sống mới, có Chúa ngự cùng. Nhân danh Đức Chúa Giê-xu Christ, Amen!
BÀI HỌC KINH THÁNH HẰNG NGÀY
Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2024
Thơ: NGUYỆN ƯỚC ĐÊM GIÁNG SINH
Urim Ngô
HTTLVN.ORG
Thứ Ba, 15 tháng 10, 2024
Thơ: Giáng Sinh Về
Mấy bông tuyết kèm chiếc nơ xinh xinh
Đèn nhấp nháy bên hình con cừu nhỏ
Giáng sinh về nhạc reo vui đây đó
Khắp phố phường các em nhỏ dạo chơi
Nhà nhà vui mở tiệc, mắt rạng ngời
Họ mừng Chúa hạ sinh nơi dương thế
Giáng sinh về họ vui mấy ngày lễ
Xem đó đây trang trí rất ấm lòng
Khoác áo len vì chút lạnh đêm đông
Đi xem lễ xem Hài đồng, máng cỏ
Giáng sinh về rồi sẽ qua nhanh đó
Ý nghĩa gì đọng lại ở trong tâm?
Có phải chăng bạn xem lễ bao năm
Vẫn không biết âm thầm tình ái Chúa?
Giáng sinh về sao lòng bạn héo úa?
Sao bôn ba chạy từng bữa kiếm ăn?
Sao trong lòng vẫn rét lạnh căm căm?
Từ chối Chúa dẫu bao năm Chúa gọi
Giáng sinh về, Ngài vẫn tha thiết đợi
Bạn mở lòng đón tiếp Chúa hôm nay
Ngài ngự vào trong tấm lòng bạn đây
Và hạnh phúc đong đầy trái tim nhỏ
Giáng sinh về đang réo rắc trước ngõ
Mời bạn mau tiếp nhận Đấng Giáng Sinh
Hưởng ơn hồng cho riêng cá nhân mình
Để Giáng sinh có thêm nhiều ý nghĩa.
Phượng Tím
Thứ Hai, 1 tháng 7, 2024
Mục sư Phan Thanh Hảo
Mục sư Lê Văn Tiến
Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2024
Chúa Đáp Lời Khi Ta Lo Lắng
Kinh Thánh: Phi-líp 4:4-7
4Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn, tôi lại còn nói nữa: Hãy vui mừng đi!
5Hãy cho mọi người biết tính nhu mì của anh em. Chúa đã gần rồi!
6Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin cùng sự tạ ơn mà trình dâng những nhu cầu của mình cho Đức Chúa Trời.
7Sự bình an của Đức Chúa Trời, vượt trên mọi sự hiểu biết, sẽ gìn giữ lòng và trí anh em trong Đấng Christ Jêsus.
Câu căn bản: Đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin cùng sự tạ ơn mà trình dâng những nhu cầu của mình cho Đức Chúa Trời. Câu 6.
Suy niệm: Ai cũng lo lắng cả, nhưng có người lo sợ, người khác lo phiền. Vì thế mới có thể vì lo mà sinh bệnh, và bác sĩ phải cho thuốc an thần. Mời bạn theo hướng dẫn sau đây để biến những lo lắng thành ra tin cậy:
- Ý thức rằng lo lắng đã trở thành một nan đề. Thường thì ai cũng nghĩ rằng mình có thể xử lý lo lắng của mình, nhưng đến một lúc lo lắng trở thành nan đề, thì người ấy phải đến với bác sĩ tâm thần để trị liệu. Nhưng Lời Chúa dạy ta đừng mang gánh nặng lo lắng, mà hãy trao dâng cho Chúa. Bước thứ nhất để trị liệu lo lắng là: Ý thức rằng: Chúa mang tội lỗi (kể cả những lo lắng ) của chúng ta trên cây gỗ, để chúng ta chết đối với tội lỗi và sống cho sự công chính; nhờ những vết thương của Ngài mà anh em được chữa lành.” 1 Phi-e-rơ 2:24.
- Lấy đức tin xin Chúa xử lý nan đề. Sứ đồ Phao-lô dạy: Đừng lo lắng gì cả…Ngày nay chúng ta làm ngược lại, lo lắng về đủ mọi thứ và không thực tế cầu nguyện về vấn đề nào cả ! Thuốc trị tâm thần của Chúa bắt đầu với tin cậy. Hãy xin Chúa xử lý nan đề làm cho bạn trằn trọc không ngủ được mỗi đêm. Xin Chúa giải cứu bạn khỏi những ý nghĩ dày vò tâm hồn bạn lâu nay.
- Quyết tâm vâng theo Lời Chúa để xử lý nan đề của mình. 1 Phi-e-rơ 5:7 dạy: “Hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Chúa, vì Ngài luôn chăm sóc anh em.” Thi-thiên 55:22 cũng dạy: “Hãy trao gánh nặng con cho Đức Giê-hô-va Ngài sẽ nâng đỡ con; Ngài chẳng bao giờ để người công chính bị rúng động.” Hãy vâng theo lời Chúa dạy, đừng tự xử lý và thất bại rồi sinh ra lo lắng.
- Từ chối lo lắng về nan đề của mình. Một khi bạn đã trao mọi lo lắng cho Chúa, bạn phải quyết tâm để nan đề nơi Chúa, chứ không tìm cách lo lắng nữa.. Phải dứt khoát, hết lòng tin và đừng nghi ngờ. Phải khước từ lo lắng và tin cậy nơi quyền năng của Chúa. Dần dần bạn sẽ hết lo lắng và sẽ ngủ yên giấc.
Nguyễn Sinh
(HTTLVN.MB)











